Chương 7+8

Chương 7: Thị Tẩm 1

Trong bóng đêm, trên giường rộng lớn hoa lệ được trãi ga giường bằng vải bóng trắng sang trọng. Bên trên có một thân ảnh đang say giấc nồng, dung nhan tinh sảo thanh lệ. Mi tiệp đóng  chặt. Dáng ngủ ngây thơ như em bé. Môi khẽ mỉm cười, dường như đang mơ một giấc mơ thật đẹp.

Lạnh lùng không cảm xúc, Doanh Chính nhìn người con gái đang chìm trong giấc ngủ ngon nơi đó. Anh không hiểu tại sao anh lại đi đến đây nhìn cô nữa. Tuy nói mở rộng lòng mình, nhưng trong thâm tâm anh vẫn có một rào cản phòng bị khó phá vỡ.

Triệu Ngọc Nhi bỗng dưng nhíu mày, cô cảm nhận được có một ánh mắt nóng bỏng đang nhìn mình chằm chằm. Giật mình mở mắt dậy, trong bóng đêm không thấy rõ được gì. Chỉ mơ hồ nhìn thấy một cái thân ảnh cao lớn màu đen đứng ngay đầu giường của bản thân. Trong đầu từ từ thanh tỉnh. Đếm theo thời gian 3, 2, 1 và …

“AAAAAAAA, ma ma, Tiểu Tình cứu cứu ta với.” Khóc thét, tự nhiên nửa đêm nửa hôm, giật mình tỉnh giấc có cái bóng đen to đùng đứng ngay đầu giường. Tin tưởng, bất cứ ai cũng sẽ khóc thét, thậm chí là ngất xỉu chứ huống chi là tôi.

Tuy nhiên, tôi la hét một lúc lâu sau, cũng không nhìn thấy Tiểu Tình chạy vào. Trong đầu chuyển lại chuyển, giả vờ ngất xỉu đi cho rồi.

“Dậy đi, còn giả vờ ta lại kêu người lôi nàng ra ngoài đánh hai mươi hèo.” Âm thanh trầm trầm vang lên. Anh có chút không biết phải làm sao. Cô gái nhỏ này đúng là ồn ào mà. Đây là lần thứ hai cô gọi anh là ma rồi đấy. Chẳng lẽ bộ dạng anh kinh khủng đến vậy sao! Càng nghĩ càng khó chịu, anh ta trực tiếp lấy tay lôi Triệu Ngọc Nhi dậy, quát: “Ngụy Doanh Doanh, cô còn không mở mắt ta trực tiếp kêu người vào hái đầu cô xuống!” ( Tác giả: Ai da, cái tên mặt than này nói chuyện thật là thô lỗ a~)

“Doanh… Tần Vương thân mến, trời đã khuya rồi mà ngài không đi nghỉ ngơi. Chạy đến tẩm cung của thiếp làm chi vậy ạ!” Híp mắt, vẻ mặt nham nhở. Giả vờ cười lấy lòng mở mẳt đáp lời lại Doanh bạo chúa.

“Đến hưởng quyền lợi của vị vua đối với phi tần của mình!” Thanh âm khốc khốc vang lên.

“! ! ! Sao ạ!” Đơ đơ mặt, cười giả lả vờ không hiểu.

“Thị tẩm” Ngắn gọn súc tích lời giải thích. Nhìn gương mặt cô gái trước mắt. Có chút thú vị.

Chớp mắt, chớp mắt, lại liên tục chớp mắt. Tôi đang suy nghĩ, phải làm sao để thoái thác đây. Tuy là, tôi thích anh ta đấy. Nhưng, chỉ mới vừa phong phi. Chưa tìm hiểu, thậm chí có thể nói là chưa yêu nhau nữa. Vậy mà lại tiến tới lên giường. Có chút, có chút không thể tiếp nhận được. Tuy là người hiện đại, tình một đêm không phải là không thấy, không phải là không biết. Nhưng tôi tương đối là người bảo thủ, kiên trì duy trì truyền thống dân tộc. Tuy nói hiện tại tôi đã được phong phi, có thể hiểu theo nghĩa chính thức đó là trở thành một trong các người vợ của anh ta. Nhưng là, nhưng là tôi không thể nào chấp nhận được việc, sex trước khi yêu a!

Tự nhiên lại nghĩ tới, tôi là một trong những người vợ của anh ta. Lại có chút không vui. Hơn nữa, là khó chịu. Sao lúc trước tôi không nghĩ tới chứ, anh ta là một vị vua. Anh ta không thể nào chỉ có một mình mình là vợ. Làm sao bây giờ, ảo não bức rức. Tôi ỉu xìu xuống.

Đứng yên bất động, nhìn xuống cô gái nhỏ phía dưới. Một tư thế của bậc quân vương cao cao tại thượng, hơi thở lạnh lùng bức người. Thấy vẻ mặt thay đổi liên tục của Triệu Ngọc Nhi, anh thật sự rẩt muốn biết trong lòng cô đang nghĩ gì.

Lời tác giả: Vốn từ không phong phú, không có cách nào thể hiện rõ nét sự lạnh lùng cương nghị, khí chất của một bậc để vương oai dũng anh hùng mưu lược được. Mong mọi người chỉ dẫn giùm Danli nhé! Yêu mọi người.

“Ta không nghĩ tự mình động thủ cởi quần áo.” Lại một âm thanh trầm thấp vang lên. Đánh vỡ cái người đang suy nghĩ tự kỉ đằng kia.

“A! hả?” Lần nữa ngước mặt lên, đụng phải cặp mắt thâm trầm sâu không đáy. Tôi không cách nào đọc được suy nghĩ của anh ta.

“Ta lập lại lần nữa, ta không nghĩ mình tự động thủ cởi quần áo.” Có chút đen mặt, anh cố gắng kiên nhẫn lập lại. Từ trước tới giờ, cung tần mỹ nữ nhìn thấy anh xuất hiện trong tẩm cung của họ là sẽ như những con sói đói nhào vào lòng chờ anh âu yếm. Vậy mà cô gái trước mặt này, để cho anh sử dụng sự kiên nhẫn của bản thân quá nhiều. Mà anh lại không biết rốt cuộc bản thân muốn gì, vẫn cứ ở lại đây. Nếu là trước kia, anh đã sớm vứt tay áo bỏ đi từ lâu rồi.

“Tôi… anh…” Đang suy nghĩ làm sao để từ chối khéo mà không phải ăn cây, nhưng lại sợ sau khi từ chối lại bị anh ta biếm lãnh cung thì không vui rồi đó.

“Sao, không muốn?” Hơi nhướng mày rậm, Doanh Chính nhìn Triệu Ngọc Nhi không vui. Kiên nhẫn của anh đã muốn sử dụng hết.

“Hôm nay thần thiếp không khỏe.” Cụp mi mắt, tôi nói nhỏ. Nhưng lại nghĩ đến, từ chối anh ta, có khả năng anh ta sẽ đi tìm người phụ nữ khác. Trong lòng có chút mất mát.

“Thôi bỏ đi, ta không thích ép buộc người khác. Mất hứng thú!” Nói rồi, anh ta xoay lưng rời đi.

Thở dài nhẹ nhõm, nhưng trong lòng lại thoáng buồn. Nhìn bóng lưng anh ta rời đi. Tôi chỉ biết, đêm nay mình sẽ khó ngủ rồi. Nhìn sắc trời, mặt trời sắp lên. Có lẽ, hiện tại đã bốn giờ sáng đi. Đưa chân xuống giường. Tôi không gọi người vào, mà tự đi vào gian ngoài lấy áo khoác, mặc vào áo khoác, tôi nhẹ nhàng đi ra ngoài. Sương sớm giá lạnh, tôi muốn nhìn cảnh mặt trời mọc. Tâm nguyện của tôi là được một lần ngắm mặt trời mọc trên biển, nhưng tới nay…. Thôi, đành ngắm mặt trời mọc sau đỉnh núi Tây này vậy.

Thật buồn, ngay cả âm nhạc làm bạn cũng không còn. Với giọng âm hiện tại, tôi không thể nào hát lên mấy bài nhạc Việt lúc trước tôi yêu thích. Lại nghĩ tới Doanh Chính. Có lẽ hiện tại anh ta đang thượng triều phải không.

Đôi lúc, con gái chính là như vậy. Luôn là người thích người ta trước, từ cái nhìn đầu tiên, là không thể nào kiềm chế được bản thân chú ý anh ta. Hơn nữa, khi cô đến nơi này. Cô đã được biết trước, mối duyên tơ hồng của cô là Tần Thủy Hoàng, Doanh Chính. Nên kiềm lòng không đậu, để ý anh ta. Chuyện này cũng là bình thường thôi. Cũng như, trước kia tôi đi học. Bạn nam cùng bàn là một người tuấn tú lịch sự, hơn nữa lại ân cần. Mà nam khi được xếp ngồi chung với nữ, sẽ bị các bạn cùng lớp khác chọc ghẹo ghép đôi lại với nhau. Bạn nam thì sẽ không để ý gì, còn bên phía con gái, luôn lại để ý anh ta. Vụng trộm hiểu lầm, rồi vụng trộm yêu. Sau đó, nhìn thấy bạn gái anh ta. Kiềm lòng không được, nước mắt rơi.

Không biết tôi đứng đây đã bao lâu rồi, thưởng thức mặt trời lên, rồi cảm nhận được ánh nắng của mặt trời. Đi dài ra phía đình nghỉ mát, hôm nay tôi dự tính đến nơi đây xem hoa sen. Hoa sen, là giống hoa cao quý nhất trong các loại hoa. Gần bùn, mà chẳng hôi tanh mùi bùn. Nhưng khi tới gần lương đình, lại nhìn thấy một cảnh chói mắt.

Một cô gái, diện trên người trang phục hoa lệ, đầu cài trâm vàng quý hiếm. Gương mặt trang điểm tinh sảo. Mắt nai mơ màng, mày liễu khẽ nhíu. Mặt trái xoan điểm chút má hồng ngượng ngùng, môi căn mọng ướt át. Cô ta đang ngồi trong lòng của vị vương cao quý của chúng ta. Tần Vương Chính, Doanh Chính.

Khoảnh khắc nhìn đến hình ảnh đó, trái tim tôi như có gì đó bóp nghẹn. Cổ họng như bị chặn lại. Nghèn nghẹn nơi cổ họng. Một cảm giác khó chịu vô cùng dâng lên trong lòng. Nắm chặt tay, kiềm chế xúc động muốn đi lên kéo hai người kia ra. Tự nhủ với mình, không được manh động. Mông sẽ nở hoa, mông sẽ nở hoa! Xoay lưng bước vội, rời khỏi nơi đáng ghét đó!

Thật ra, anh đang đứng trong lương đình ngẩn người. Bỗng dưng có tiến bước chân, xoay người lại. Nhìn thấy Nguyệt phi đang đến gần, nhíu mày có vẻ không vui, nhưng anh lại nghe một tiếng bước chân nửa. Nhìn xa xa, thấy bóng dáng nhỏ bé đang cúi đầu đi hướng này. Như bị thôi miên vậy, đột nhiên anh vươn tay, kéo Nguyệt phi vào lòng. Xoay một vòng cung ngồi xuống ghế đá. Đúng lúc Triệu Ngọc Nhi ngước lên nhìn thấy hình ảnh như vậy. Âm thầm quan sát biếu hiện của cô gái nhỏ đó. Dáng vẻ ẩn nhẫn bực tức, làm trong lòng anh lại trở nên vui vẻ. Cô đang ghen sao. Cô để ý anh phải không. Để ý anh nên mới muốn mang lại hạnh phúc cho anh. Có phải không? Nhưng khi nhìn thấy bóng dáng ấy xoay người rời đi thật nhanh chóng. Sắc mặt anh trở nên u ám. Anh không biết, biểu hiện bây giờ của anh lại đang đối nghịch với lòng anh. Đã thích người ta, mà còn không chịu nhận.

Có chút khó chịu đẩy Nguyệt phi ra khỏi người, anh đứng lên vứt tay áo bỏ đi. Để lại Nguyệt phi có chút thẫn thờ. Không hiểu hành động của anh như vậy là như thế nào. Hụt hẫng đi ra khỏi lương đình, cùng đoàn tùy tùng của mình trở về tẩm cung.

~0~

Thủy Cung

“Nương nương, người đi đâu mà nô tỳ tìm cả một buổi sáng cũng không thấy người. Làm em sợ muốn chết” Vừa về tới nơi, Tiểu Tình ủy khuất nhào vào trong lòng tôi mếu máo tố.

“Đứa ngốc, đây là cung điện Hàm Dương, nơi nơi đầy cấm vệ quân, ta còn có thể có gì được chứ!” Xoa xoa đầu Tiểu Tình, tôi mỉm cười nói.

Mỗi ngày nhìn thấy các cung tỳ phải trực hằng đêm ở phòng ngủ của tôi. Các em ấy còn nhỏ mà phải thức đêm canh cho tôi ngủ rồi. Ở trong lòng tôi cũng không được yên a, nên ra lệnh ai về phòng người nấy. Không cần lại trực đêm. Mới đầu không ai chịu, ta mới nói nếu mọi người thức tôi cũng không ngủ. Nhìn thấy tôi cương quyết, nên mọi người đành nghe lời của tôi. Tại trong tẩm cung của tôi, tôi xem mọi người như một gia đình nhỏ. Không cần quy củ quá nhiều, xem nhau như người một nhà mà đối đãi. Dần rồi, bọn họ cũng đối với tôi thật tâm, nhiệt tình hầu hạ, lo lắng.

“Người vẫn chưa ăn uống gì.” Chu môi lên, Tiểu Tình kháng nghị.

“Được rồi, ta đói rồi. Mau dọn cơm rồi ăn cùng ta.” Cười khẽ, tôi nói.

“Dạ!”

Nhìn chén cơm như mặt của cô gái trong lòng Doanh Chính, tôi ăn ngấu ăn nghiến cho hả tức giận. Lại nhìn đến miếng thịt trong bát, tôi ăn một cách hậm hự dữ tợn. Nhìn thấy tôi như vậy, Tiểu Tình vội ăn nhanh rồi sau đó bỏ đũa.

“Nương nương, em… em đi nấu nước ấm chuẩn bị cho người tắm!” Nói rồi, biến mất không thấy hình dáng.

Tiểu Tình đi, nhìn chén cơm cũng không ngon nữa, tôi bỏ đũa. Quơ cuốn sách bằng tre xuống đọc. Chờ đợi Tiểu Tình hậu hạ tắm rửa.

Chương 8: Muốn giữ tim đàn ông, cần giữ bụng đầu tiên.

Trong dục dũng, một thân hình mỹ lệ yêu nhiêu, là da mịn màng trắng nõn ửng hồng lúc hiện lúc ẩn trong bồn gỗ. Tóc dài xõa ra tùy ý sau vai mặc cho cung nữ lật đảo khoáy động. Cô gái nằm đó mắt nhắm hờ, má hồng ẩn đỏ do hơi nước nóng.

“Nương nương, làn da người thật tốt, làm em thật rất ghen tỵ” Tiểu Tình cảm thán

“Như thế nào, chẳng phải em cũng có làn da trắng tuyệt đẹp đấy sao.” Mắt vẫn nhắm hờ, khẽ động chớp động.

“Làm sao có thể mịn màng được như nương nương chứ.” Cười khẽ nũng nịu.

“Vậy sao, em quá khen rồi!” Nhẹ nhàng tôi đáp

“Nương nương…” Tiểu Tình lại nhẹ gọi, biểu tình như có việc muốn nói rồi lại thôi.

“Hửm?” Lên tiếng đáp lại, Triệu Ngọc Nhi khẽ nhíu mày liễu.

“Nương nương, vì sao tối hôm qua Vương đến, người lại không tiếp Vương?” Cắn môi, Tiểu Tình đáp lại.

“….” Tôi im lặng, không biết nói gì hơn

“Nương nương, phi tần nơi hậu cung muốn được sủng hạnh phải tốn rất nhiều tâm cơ. Hiếm khi nào vương chủ động đi tới nơi tẩm cung của một vị tần phi nào đó.”

“Ý em muốn nói gì?”

“Em thấy, vương rất để ý nương nương. Người đặt chân đến đây đã hai lần rồi. Bình thường nếu vương muốn thị tẩm ai, cũng đều sẽ gọi đi Từ cung chứ không đích thân tới”

“Vậy sao?” Hờ hững đáp, tôi có chút không biểu tình.

“Nương nương, người thứ lỗi nô tỳ nói thẳng.” Dừng một chút, khẽ quan sát sắc mặt tôi.

“Em cứ nói đi.” Lại dịu dàng đáp lại, tôi muốn nghe một chút cô bé này muốn nói gì.

“Người…. người chỉ là một công chúa mất nước, nếu Tần vương không thích cô thì đã sớm tống cô vào lãnh cung rồi. Huống chi vương là người lãnh huyết vô tình. Không phải vì nể tình riêng mà giữ cô lại đâu.”

“Ý em là, muốn ta chấp nhận Doanh Chính thị tẩm”

“Nương nương, không nên kêu thẳng tục danh vương, nếu để người khác nghe được thì không hay.”

“Được được, haiz!”

“Nương nương, người có tình cảm với vương mà phải không? Vì sao, người lại từ chối vương tiếp cận?”

“Ta có từ chối sao?” Tôi không biết a, tôi trăm phương nghìn kế tiếp cận anh ta mà. Là anh ta không cho tôi tiếp cận đấy chứ.

“Người thử nghĩ xem, người chưa bao giờ chủ động đi tìm vương, toàn vương tìm người thôi. Nếu vương đã không muốn gặp mặt người, thì ngay cả cánh cửa Thủy cung này người cũng không bước ra được. Người không cảm thấy, con đường vương hay đi rất ít hộ vệ hay sao?”

“Ta… Ta không biết!” Không phải là tôi không nghĩ tới, mà là tôi không tin như vậy. Anh ta là người lãnh huyết, hơn nữa lại yêu A Phòng tha thiết. Tôi làm sao biết được, trong lòng anh ta nghĩ gì.

“Nương nương, trong thâm cung này, người phải biết tranh thủ tình cảm của quân vương. Nếu không, sẽ rơi vào vạn kiếp bất phục” Tiểu Tình lời nói thấm thía.

Đúng vậy, trong lòng Triệu Ngọc Nhi đang chống chế, cô đang sợ. Sợ bị từ chối, sợ bị tổn thương. Cô chính là như vậy, là một cô gái nhút nhát. Nên cô luôn là người đứng sau, cô chỉ có yêu thầm, cô không dám thể hiện bản thân mình. Cô chính là người không có đẳng cấp như vậy.

Không được, cô đã xuyên qua rồi. Mà xuyên qua chính là để dùng cả trái tim yêu Doanh Chính, cô không được do dự. Cô tuyệt đối không có quyền lựa chọn, nếu cô còn tiếp tục nhát gan như vậy, thì làm sao có thể mang đến hạnh phúc, hơn nữa lại là hạnh phúc của bản thân mình. Tới nơi đây rồi, cô không có quyền nhút nhát, cô không thể tiếp tục nhút nhát. Cô phải thay đổi, tuyệt đối phải thay đổi.

Mím môi, rồi thở dài. Cuối cùng lại nở một nụ cười trên môi thấu hiểu. Cô đã thông suốt rồi. Chỉ cần, trong trái tim Doanh Chính chỉ có một góc dành về cô. Hơi chú ý chút thôi cũng được, cô tuyệt sẽ không buông tha anh. Trái tim của anh, là cô muốn định rồi. Không một ai được xen vào cô và anh. Nguyệt phi kia cũng vậy, bất cứ ai cũng vậy. Cô muốn cô độc sủng hậu cung này.

“Tiểu Tình, cảm ơn em. Ta biết rồi!” Nhẹ nhàng đáp, cuối cùng ta đã tìm ra được hướng đi rồi. Chẳng phải Tiểu Tình nói Doanh Chính thích cô sao. Chẳng phải Tư Mã Thiên nói mình về nơi đây là để cải tạo ông vua xấu tính này sao. Bất quá sẽ không chết được. Dựa vào định luật xuyên không, ta nhất định sẽ được quý nhân phò trợ phải không. Khẽ cười, cuối cùng. Tôi nghĩ thông rồi.

“Không có gì nương nương! Hạnh phúc của người, là niềm vui của chúng nô tỳ.” Ngượng ngùng trả lời, Tiểu Tình cuối đầu đáp lời có lễ.

Nhìn thấy đã lâu như vậy ở bên cạnh tôi, Tiểu Tình vẫn giữ thái độ cung kính như trước. Tuy nhiên, đã được cải tiến như thẳng thắng, tuy mới mười hai tuổi nhưng đã thuần thục. Dưới sự cải tạo của tôi, Tiểu Tình cũng có đôi lúc tỏ ra nét hồn nhiên của trẻ thơ. Lắc đầu bất đắc dĩ, tôi đứng lên bồn gỗ. Ra khỏi dục dũng, tôi giơ hai tay ra cho những cung nữ khác mặc quần áo. Thời gian ở đây ba tháng cũng có thể để tôi thói quen được những thứ này.

“Tiểu Tình! Em đoán xem hiện tại Doanh Chính đang làm gì?” Vẻ mặt hơi ngượng ngùng, tôi hỏi Tiểu Tình.

“Em nghĩ, có lẽ hiện hoàng thượng đang ở ngự thư phòng phê duyệt tấu chương, thường thì sau khi thượng triều lên thì sẽ ở nơi đó cả ngày để xem những tấu sớ do các quan viên đưa lên.”

“Vậy, em biết đường đi đến đó không?” Tôi lại hỏi.

“Em không biết, nhưng Tiểu Tuệ biết ạ! Cô ấy là cung nữ thường đi ra ngoài. Có dịp quan sát.”

“Ta muốn đến đó! Em gọi Tiểu Tuệ đi” Cười mỉm đáp lời, tôi yêu cầu Tiểu Tình đi tìm Tiểu Tuệ.

“Không được đâu nương nương, nơi đó cấm các cung phi đến. Nếu không nghe lệnh sẽ phạt theo cung quy đấy ạ!” Tiểu Tình hoảng hồn vội can ngăn.

“Khó vậy à” Nhíu nhíu mày, chu môi vẻ không vui.

“Bất quá, giờ cơm trưa thì có thể vào được đấy nương nương” Khẽ cười, Tiểu Tình lại đáp.

“Hử? Có chuyện này nữa sao?”

“Nương nương không biết chứ, là quy định được Phúc công công đề cập, đã được vương cho phép. Nhằm tạo cơ hội cho các cung phi khác đi tranh thủ tình cảm của vương qua ạ!”

“Ông ta không sợ có người trà trộn giả làm tay trong, hay các cung phi khác muốn hãm hại Tần vương Chính mà hạ độc sao?” Tôi lại nhíu mày không vui. Sao lại có quy định bất cẩn như thế chứ.

“Nương nương yên tâm, bên cạnh vương luôn có người theo thử độc trước ạ!” Kiên nhẫn giải thích

“Vậy sao! Vậy bây giờ là bao nhiêu rồi? Cách giờ cơm trưa còn bao nhiêu thời gian nữa?” Tôi lại hỏi.

“Bẩm nương nương, hiện là giờ thìn một khắc, cách giờ cơm trưa còn một canh giờ nữa.” Có chút khó hiểu, nương nương không biết hiện tại là bao nhiêu giờ hay sao. Bất quá, nương nương đã hỏi thì cô trả lời thôi.

“Còn một canh giờ sao?” Tôi có đọc qua ngôn tình cổ đại trung quốc, trong đó nói giờ thìn là từ chín giờ đến mười một giờ. Giờ thìn một khắc tất là đã qua một tiếng, hiện tại đã mười giờ rồi.Một canh giờ là hai tiếng. Tất còn hai tiếng tới giờ cơm trưa. Chắc đủ để nấu một bữa cơm cho Doanh Chính. Được, nghĩ là làm. Chẳng phải ông bà thường hay nói. Muốn giữ chân người đàn ông, trước tiên phải giữ lấy bụng của anh ta trước.

“Tiểu Tình, em dẫn ta đi phòng bếp đi. Ta muốn đích thân làm một bữa cơm cho Tần vương.” Có chút hào hứng, bước chân bước đi trước lời nói

“Dạ!”

Trong phòng bếp, một mảnh rối loạn. Tuy nhiên, không phải là do Triệu Ngọc Nhi không biết nấu ăn mà là do cô đích thân xuống bếp làm các đầu bếp gương mặt thành trái khổ qua. Lóng ngóng, can ngăn không được, tự làm cũng không xong.

Cười khẽ, Triệu Ngọc Nhi nhìn vẻ mặt ‘ngứa nghề’ của mọi người. Thôi được, nếu mọi người muốn làm thì cho họ phụ một tay để nhanh chóng.

“Thím Vương, người giúp con rửa rau. Bác Hùng, người giúp con gọt củ cà rốt…. Mọi người bắt tay vào làm việc đi nào.” Sau khi dặn dò công việc cho từng người. Tôi tự bắt tay vào chế biến hương liệu cà ri. Hôm nay tôi quyết định làm món cà ri.

Nơi đây không bị Doanh Chính khắt khe, nguyên liệu tương đối phong phú. Nào, hương liệu là đại hồi, đinh hương, hạt mùi khô, quế chi, nghệ nghiền thành bột, ớt khô rang lên một chút.

“Má Vương, người sắt ớt cho nhuyễn rồi rang lên dùm con nha!” Đôi tay nghiền bột nghệ, tôi lại kêu má Vương đang đứng kế bên.

“Dạ!”

Dưới đội ngũ đầu bếp hùng hậu, cuối cùng trong một tiếng rưỡi đã xong thành phẩm. Nhìn mọi người trố mắt nhìn, tôi có chút thành tựu.

Nơi đây không có bánh mì, hơi tiếc nuối. Nhưng dùng hủ tiếu mềm cũng được, nhưng hủ tiếu chỗ này mọi người gọi là mì. Dù sao cũng tốt rồi, không thiếu thứ gì. Kiếp trước là cô nhi, tuy bận bề giữa học và làm. Tôi cũng thường xuyên nghiên cứu các món ăn, nhằm để phục phụ cho gia đình nhỏ trong mơ của tôi. Sau khi múc riêng vào một chiếc nồi nhỏ. Nhìn nhìn, ừm! Đủ hai người ăn là được rồi. Không mang quá nhiều, ăn không hết lãng phí uổng lắm. Nhìn lại mọi người, tôi cười nói.

“Còn lại mọi người chia nhau ăn đi.”

“Tạ Thủy Quý Phi” Mọi người cung kính nghiêm chỉnh đứng yên

Kêu vài thái giám vào người bưng một ít. Dưới sự chỉ dẫn của Tiểu Tuệ, tôi đi đến ngự thư phòng.

Sau khi đi ra ngự thiện phòng, mọi người nhao nhao náo loạn giành ăn. Nghe hương thơm phức tỏa ra từ nãy giờ, nước miếng mọi người suýt không kềm được mà chảy ra ngoài rồi.

Đến trước ngự thư phòng, bị hai lính chặn cửa chặn lại. Tôi cười dịu dàng.

“Phiền vị đại ca này, anh có thể vào báo với vương một chút, nói có Thủy quý phi mang đồ ăn trưa đến cho ngài.”

“Nương nương thỉnh chờ một chút” Chấp tay cuối đầu,một vị tiểu ca kia đi vào trong báo.

Đợi cũng không lâu lắm, cuối cùng nhìn thấy vị tiểu ca kia đi ra.

Cuối đầu, nghiêng người. Tay thủ thế mời: “ Vương đã cho phép, mời nương nương vào bên trong.”

“Cám ơn!” Dịu dàng đáp lại, tôi quay đầu lại nhìn các vị tiểu thái giám ý bảo cùng theo tôi.

Theo phép lịch sự thời hiện đại, nhìn cánh cổng đóng lại kia.Tôi gõ cửa ba cái. Nghe bên trong đáp lại với giọng uy nghiêm: “Vào đi.”

“Ngụy Doanh Doanh tham kiến vương.” Học lễ trong ti vi, tôi là công chúa Ngụy quốc, anh ta không để ý tôi chỉ khẽ khom người mà không quỳ xấp cuối đầu xuống. Hơi liếc lên một chút, anh ta chỉ khẽ nhíu mày.

“Đến đưa đồ ăn trưa?” Thanh âm trầm trầm quyến rũ.

“Dạ vâng! Hơn nữa không phải là đến đưa thôi. Doanh Doanh muốn cùng dùng ngự thiện với người.” Không xu nịnh, không quá yểu điệu. Giọng nhẹ nhàng, mắt ngước nhìn thẳng vào mắt anh ta.

“Được.”

Thấy Doanh Chính không có phản đối, ta xoay người nhìn vài vị thái giám sau lưng: “Mang để đó đi, rồi các ngươi lui được rồi.”

“Dạ, nương nương”

Nhìn các vị thái giám đã lui ra, đóng cửa lại. Tôi quay lại nhìn Doanh Chính.

“Mời vương di chuyển đến bàn ăn ạ!” Cuối đầu nhẹ giọng, tôi dịu dàng nói.

“Ngươi đang ra lệnh cho ta?” Nhíu mày có chút không vui.

“Thiếp thân không dám! Chỉ là sợ người ăn không đúng cử, sẽ sinh bệnh” Lời nói quan tâm.

Liếc nhìn tôi một cái, ánh nhìn sâu xa. Tôi ánh mắt chân thành, nhìn thẳng anh ta mà tới.

Cuối cùng anh ta cũng chịu đứng lên, tay phải để ngang bụng, tay trái để sau lưng. Dáng đi hiên ngang, khí chất uy nghiêm. Bước tới bàn ăn, phất tay ngồi xuống. Ánh mắt lại nhìn tôi. Tôi rót cho anh ta một ly trà. Vị thái giám cận thân vốn đang giúp anh ta mài mực này giờ lại đi đến, rút một cây trâm sắt tiêm vô ly trà. Sau đó gật đầu nhìn Doanh Chính, lúc bấy giờ anh ta mới đưa tay tiếp nhận ly trà.

Tôi mỉm cười, sau đó mở nắp nồi cà rì gà ra. Một mùi hương ngào ngạt lan tỏa. Cuối cùng anh ta cũng động động chân mày, cuối nhìn xuống.

“Món ăn này là gì? Ta chưa từng thấy qua.” Có chút thắc mắc, anh ta hỏi.

“Đây là món cà ri gà, thần thiếp cố tình làm cho người. Có muốn thử một chút không?” Tôi cười híp mắt rất vui vẻ, cuối cùng anh ta cũng chịu bắt chuyện với tôi.

Nhìn nhìn vị thái giám không biết tên bên cạnh, người kia hiểu ý, dùng muỗng múc lên một ít thử trước. Sau đó, cặp mắt tròn xoe, lên tiếng “Rất ngon thưa bệ hạ!”

“Đây, ta được biết có một người thử độc giúp vương, nên cố tình chuẩn bị thêm một cái chén, thử nguyên một chén luôn nhé.” Nói rồi, đôi tay nhanh nhẹn. Múc cho người kia một chén bỏ hủ tiếu, chan cà ri, một ít rau thơm vào trong.

Người kia liếc nhìn Doanh Chính, anh ta gật đầu. Vị thái giám đó mới tiếp nhận cái chén gỗ nhỏ cùng đôi đũa. Anh rất nhanh, húp hết nước sốt. Sau đó nhìn Doanh Chính lại nói: “Bẩm vương, không có việc gì”

“Được rồi, ngươi lui ra đi Tiểu Hi Tử”

“Dạ!”

“Này, anh ăn đi!” Tôi đã chuẩn bị xong cho anh ta một chén, tôi cũng một chén.

Nhìn ánh mắt phát sáng của Tiểu Hi Tử, anh ta cũng vội muốn thử lắm rồi. Có thật là ngon vậy không.

Nhìn anh ta động đũa, tôi ánh mắt mong chờ quan sát nét mặt của anh ta. Ăn vào một miếng, bỗng anh ta dừng đũa. Ánh mắt suy nghĩ, tôi rất hồi hộp.

“Được không được không!” Nhìn không được tôi thúc giục hỏi. Quên luôn quy củ này nọ.

“Ừm, rất ngon!” Không ngờ cô gái nhỏ này lại có biệt tài nấu ăn ngon như thế. Xem ra, sau này anh có lộc ăn rồi.

“Thật không” Tôi vui mừng chồm tới hôn ngay gò má anh ta.

“Được rồi, nàng cũng ăn đi!” Cô gái nhỏ chết tiệt, dám bạo gan như vậy.

Gò má anh nổi lên rặn mây đỏ ửng khả nghi. Bất quá, cái người gây án kia lại không biết gì. Còn đang chìm đắm trong lời khen ngắn ngủi kia. Lâng lâng ngây ngốc. Nhìn cô như vậy, Doanh Chính lại bất ngờ làm ra hành động chưa từng có trước kia, đó là hôn cô và trao đồ ăn trong miệng…..

Kế hoạch của cô cuối cùng đã thành công. Giữ bụng là con đường nhanh nhất để giữ tâm của một người đàn ông.

Lời tác giả: Ngọt văn, nữ sủng nam. Các đồng chí có thích không nè. Mọi người ngủ ngoan nhé!❤

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s