Tối nay đến hôn- vĩ thanh 02

“Là không sai, nhưng anh biết không? Anh dùng một vạn chín ngàn chín trăm chín mươi chín thứ anh yêu em, làm cho em xem cảm thấy anh cho yêu, anh nói yêu đều tới quá đơn giản, vì thế không đáng tin cậy.”

“Ai ── anh chỉ là bởi vì em rời đi anh, vì thế không tự chủ đem trong lòng cảm xúc viết ra trong tiểu thuyết, sao biết sẽ biến thành hỏng từ nét bút đâu!” Anh lại không phải cố ý!

“Em bây giờ đang ở bên cạnh anh, ngươi có nguyện ý hay không nói với em… Kia ba chữ.” Cô cẩn thận từng li từng tí nói.

“Em không phải nhìn rất nhiều biến sao, vì sao còn muốn anh nói?”

“Kia không giống với, anh rốt cuộc nói hay không?”

“Hảo, anh nói anh nói… Anh yêu em, thật yêu, thật yêu, thật yêu, thật yêu, thật yêu…”

“Anh đừng nói nhiều như vậy, em còn muốn sống ra cùng anh nói chuyện yêu đương…” Ô… Cô còn có cơ hội không?

Anh rất có lòng tin nói: “Anh tin Đài Loan cứu nạn kỹ thuật có thể đem chúng ta cứu ra đi!”

“Chúng ta vẫn là tự lập tự mình cố gắng đi! A! Bên kia có một chút ánh sáng, chúng ta hướng nơi đó đào đào xem đi!”

Hải Vận hướng chỗ bò qua đi, động thủ đào lên, mà Lương Bạn Phong cũng đi theo cô, cố gắng đào móc.

Không lâu, bọn họ đào ra một lỗ nhỏ, hai người thuận lợi theo cửa bò ra.

Hải Vận nhìn chỗ ngồi này nguyên bản náo nhiệt ồn ào náo động thành thị, trở nên một mảnh hoang vắng, nhịn không được viền mắt phiếm hồng.

“Tại sao có thể như vậy?”

Ngữ khí của anh rất nghiêm túc.”Đây có lẽ là thiên nhiên cấp xã hội văn minh một cảnh cáo, muốn các người tìm về một ít mất đi gì đó.”

“Tại đây một mảnh phế tích, anh tìm được rồi cái gì?” Cô lại hỏi.

Anh đem cô kéo vào trong lòng, “Anh tìm đưowjc tương lai của anh và em. Vận Vận, cho anh tương lai!”

Ở đầy trời bụi, cùng xe cứu nạn  khí trong tiếng địch, bọn họ ở đây đó trong lòng tìm được tình yêu đích thực.

“Anh cuối cùng cảm thấy em gần đây là lạ nha!” Lương Bạn Phong đem gần đây đối với cô quan sát tâm đắc nói cho cô biết.

“Có sao?”

Anh dùng lực gật gật đầu, “Có!”

“Em có biểu hiện được như vậy rõ ràng sao?” Cô liếc nhìn anh.

Hắn bá đạo nói: “Đối! Em hôm nay nhất định phải nói rõ cho anh, giải thích sáng tỏ, em vì sao thay đổi?”

“Được rồi! Bởi vì ở nước ngoài , em đều là bằng lên mạng giải sầu tịch mịch, vì thế…”

“Vì thế thế nào?” Anh không kịp đợi .

“Vì thế… Em thầm mến bạn trên mạng, em cảm thấy anh ta rất có nội hàm.”

“Anh ta có thể so với anh ưu tú sao? Làm cho em thầm mến anh ta?”

Cô vẻ mặt sùng bái, “Nói không chừng nha!”

“Hảo, vậy em hẹn anh ta ra gặp mặt, anh cùng anh ta quyết đấu.”

Cô nhắc nhở anh, “Anh không thể tìm anh ta quyết đấu, bởi vì anh ta gọi “Trâu”, khả năng bộ dạng rất tráng, anh đánh không lại anh ta .”

“Em nói, anh ta gọi trâu.” Trời ạ! Đây không phải là…

Anh dùng quái dị thần sắc nhìn cô, sau đó hỏi: “Em có phải hay không dùng “Hồ điệp” biệt danh lên phòng chat.”

“Đúng rồi! Làm sao anh biết?” Thật quỷ dị nha!

“Ha! Em không cần hẹn anh ta gặp mặt.” Anh dương dương đắc ý.

“Vì sao?”

Anh ưỡn ngực, hắng giọng, “Bởi vì anh ta đang đứng trước mặt em.”

Hải Vận hội ý trong lời nói hàm nghĩa, không tin nói: “Anh gạt người!”

“Đúng rồi! Cái này đã định trước em sẽ thầm mến anh cả đời.”

“Em không nên! Em làm sao sẽ thầm mến cùng một người?” Cô thật là khổ mệnh nha!

“Em muốn như thế nào?”

Cô cố ý nói: “Em muốn tìm một người bất đồng  thầm mến. Phi Bằng gần đây còn có cùng em liên lạc, có lẽ em đi thầm mến anh ấy cũng không sai, tổng so với thầm mến anh này tự đại cuồng được lắm.”

“Không được! Em không thể thầm mến cậu ta. Kỳ thực, có một việc chôn dấu ở đáy lòng anh đã lâu rồi, anh vẫn không có nói cho em.”

Lương Bạn Phong hít sâu một hơi, một lúc lâu một lúc lâu, mới ở Hải Vận chờ mong nói:

“Ta ở quốc trung đã từng thầm mến qua em.”

Anh phen này biểu lộ, làm cho Hải Vận há hốc miệng, không dám tin tưởng nhìn anh.

“Em vẫn cho rằng em là có hại nhất phương, thầm mến anh mười tám năm, lại yêu anh sâu như vậy.”

“Vậy anh hiện tại liền để chứng minh, anh yêu em lâu hơn em yêu anh rất nhiều.”

“Anh muốn chứng minh như thế nào?”

Lương Bạn Phong theo trong túi lấy ra một nhẫn, ở trước mặt cô quì xuống, “Hải Vận, em nguyện ý tiếp thu cầu hôn của anh sao?”

“Em suy nghĩ một chút.”

“Được rồi! thời gian em suy nghĩ, chúng ta cũng tới làm một chút chuyện.”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s