TỐI NAY ĐẾN HÔN CHƯƠNG 7

TỐI NAY ĐẾN HÔN CHƯƠNG 7

EDIT: DANLI TRƯƠNG

 

Giờ tan tầm, Hải Vận trù trừ hôm nay có muốn hay không đến trạm xe điện ngầm đi đáp xe điện ngầm, đúng lúc này, điện thoại vang lên.

“Uy, tôi là Hải Vận.” Sẽ là người kia đánh tới sao? Không! Không thể nào là anh ta.

Cô không nên cho anh ta số điện thoại, bởi vì mỗi khi điện thoại cô reo lên, cô sẽ khẩn trương mang theo sự chờ mong và hi vọng, sau đó lại thất vọng.

“Anh là Bạn Phong.”

Nghe được thanh âm của anh, Hải Vận tinh thần hơi bị rung lên.”Hi, có chuyện gì không?”

“Em có rảnh không? Có thể hay không cùng anh đi uống rượu?” Anh hẹn cô.

“Tôi không rãnh !” Cô trực tiếp nói.

“Em không rãnh hay không muốn đi, muốn đi hay không đồng ý là hai chuyện không liên quan nhau.”

“Tôi không đến  !”

“Nếu như em không đến, anh nhất định sẽ  say lớn một màn, thậm chí là lạn say một màn, em hi vọng anh như vậy chán chường sao?” Anh uy hiếp .

“Anh là vì em sao?” Cô ôm một tia hi vọng.

“Đương nhiên không phải.”

Cô có chút không hài lòng nói: “Vậy anh uống say hay không đâu có chuyện gì liên quan tới tôi?”

“Mặc kệ em tới hay không, anh ở ICEPUB chờ em.” Anh cúp điện thoại.

※※※

ICEPUB

Ở Lương Bạn Phong mau đem một chỉnh bình whisky uống xong lúc, cửa xuất hiện người anh muốn gặp.

Anh cầm lấy chén rượu xa xa đối với cô thăm hỏi.

Hải Vận không thích trên mặt anh cái loại này đắc ý biểu tình, nhưng vẫn như cũ kéo không tình nguyện cước bộ đi lên phía trước.

Lương Bạn Phong rót thêm một ly rượu, “Anh biết em sẽ đến.”

“Anh vì sao khẳng định tôi sẽ đến?” Ý chí của cô vì sao không kiên định, chống không lại tiếng gọi đầy ma lực của anh.

“Trực giác đi!”

“Tôi  chán ghét trực giác của anh.”

“Trên thực tế..Anh cũng không phải là rất chắc chắn em  sẽ đến.” Anh sẽ không làm chuyện không nắm chắc, nhưng cô là ngoại lệ.

“Là ai làm cho anh muốn uống rượu giải sầu?” Cô có điểm đố kị nói.

“Anh cùng bạn gái của anh chia tay .” Anh thẳng thắn.

“Anh là bởi vì khổ sở mới uống rượu?” Cô truy vấn.

“Không phải! Tôi là vì chính mình không có sớm một chút quăng cô ta mà phiền muộn.”

“Anh người này… Rất kém cỏi.”

“Tôi  không phải kém cỏi, tôi chỉ là trung thực với cảm giác của mình, đối với mình thành thực.” Anh không thích quanh co lòng vòng.

“Anh chỉ lo cảm giác của mình, chưa bao giờ quan tâm người khác có hay không sẽ bị thương!” Cô thở phì phì nói.

“Tôi xúc phạm tới cô sao?” Anh hỏi.

“Không có!” Trên thực tế, từ nhỏ đến lớn, cô vẫn bị anh”Thành thực” gây thương tích hại, bất quá, cô không muốn cho anh biết.

“Tính tôi là vậy, ai ở cùng tôi điều biết.” Anh cầm lấy chén rượu đối cô, xuyên thấu qua trong suốt rượu nói: “Em nói hai ta có khả năng hay không?” Cô thực sự rất có sự tác động người, sẽ làm anh nhiệt độ cơ thể lên cao.

“Khả năng cái gì?”

“Phát triển một đoạn tình cảm lưu luyến nha!”

“Thật quá mức!”

“Chuyện gì thật quá mức?” Cô có vẻ tức giận thật đáng yêu, anh rất khó được thưởng thức được bộ dáng người tức giận, cô lại thành ngoại lệ.

“Anh vừa mới cùng bạn gái của anh chia tay, hiện tại đã nghĩ muốn theo đuổi tôi? !” Nếu như là ở lúc trước, cô có thể sẽ cao hứng được ba ngày ngủ không yên, thế nhưng hiện tại cô chỉ cảm thấy anh thực sự rất xấu rồi.

“Anh chỉ là hỏi, lại còn chưa có muốn bắt đầu theo đuổi em.” Nếu như có thể, anh không bài xích cùng cô nói yêu thương.

“Anh…” Là cô sẽ sai ý sao?

“Em chỉ cần trả lời anh, có thể hay không có thể?” Anh thói quen nghe được đáp án thông thường chỉ có một.

“Không có khả năng!”

Ô ô ô… Anh lần đầu tiên bị từ chối, Lương Bạn Phong mang theo một chút uấn ý, “Vì sao không có khả năng?”

“Bởi vì anh căn bản không phải thật tình , anh chỉ nghĩ vui đùa một chút mà thôi, khi anh chơi chán, chính là lúc chúng ta kết thúc, nếu như vậy, ta  thà rằng chúng ta chưa từng bắt đầu qua.” Cô đang nói cái gì nha? ! Cô đã thầm mến anh mười tám năm, dù cho anh chỉ là vui đùa một chút mà thôi, cô cũng có thể rất thích ý mới đúng nha!

Vì sao cô sẽ nói như vậy? Bởi vì cô lại đang trốn tránh , trốn tránh sẽ bị thương, cô sợ đối mặt anh tàn khốc…

Lương Bạn Phong lấy trào phúng miệng nói: “Con gái chính là thích nằm mộng, chẳng lẽ em muốn anh đối em nói, nếu như anh yêu em, này một đời một thế ta cũng chỉ sẽ yêu em một người, em hi vọng nghe thế dạng lời nói dối sao?”

“Không! Tôi tin có một đời một thế yêu, tôi cũng tin có vĩnh viễn.” Cô khẳng định nói.

” Vậy em về ôm gối nằm mộng đi!” Con gái, các cô vì sao không thực tế một chút!

“Có lẽ tôi chính là thích nằm mộng, mới có thể từ nhỏ liền thích một đứa bé trai, sau khi lớn lên còn đối với cậu nhóc nhớ mãi không quên…” Bất tri bất giác, Hải Vận ở trước mặt anh thổ lộ ra tâm sự, nhưng vừa nói ra khỏi miệng, cô liền hối hận, cô vội vã câm miệng, đồng thời hi vọng anh không nên suy nghĩ nhiều.

“Tôi  thật tò mò người trong lòng em là ai?” Vì sao ngực anh lại nổi lên một cỗ ghen tuông, đây là anh chưa bao giờ từng có.

“Chuyện cũ nghĩ lại mà kinh, tôi sẽ thử đưa cậu ta quên .” Cô mượn cớ nói.

Lương Bạn Phong giơ lên chén rượu chúc phúc, “Chúc em thành công!”

“Ân, tôi  sẽ nỗ lực lên !”

Hải Vận một hơi uống xong, nói với anh nói: “Tôi phải đi!”

“Ách? Anh đưa em về.” Anh vội vã nói.

“Không cần, chính tôi  trở lại là được rồi. Cho anh một câu lời khuyên, tốt nhất không nên sẽ tiếp tục thương tổn người yêu anh, cẩn thận sau này sẽ báo ứng ở trên người mình.”

Hải Vận đi ra PUB, phát giác ở trong màn đêm đen nhánh, đô thị cảnh sắc quá mơ màng… Lương Bạn Phong cũng đi ra PUB, lặng yên nhìn theo bóng lưng của cô rời đi.

Đây là anh lần đầu tiên nhìn theo bóng lưng một người con gái, anh rất muốn xông lên trước, vững vàng đem cô ôm vào trong lòng, hôn nồng nhiệt cô một phen.

Thế nhưng, anh dù sao không có làm như vậy, bởi vì anh hiểu cô không phải cái loại con gái làm cho anh dễ dàng đùa giỡn.

Vì thế, cô chưa có tới trêu chọc anh, mà anh cũng tuyệt sẽ không đi trêu chọc cô.

Lương Bạn Phong đứng lặng ở đầu đường, nhìn thân ảnh cô rời đi, thẳng đến cô biến mất ở đường tối…

※※※

Hải Vận vừa đi vào cửa phòng, liền nghe thấy chuông điện thoại

Cô tiếp  điện thoại, “Uy, tôi là Hải Vận.”

“Anh là Phi Bằng, em khuya hôm nay đi đâu vậy?” Hướng Phi Bằng quan tâm hỏi.

“Không có, em vẫn luôn ở nhà, có lẽ em vừa ngủ quên, vì thế không có nghe thấy tiếng điện thoại.” Ngay cả điều cơ bản nhất giữa người yêu với nhau là sự thành thực, thế nhưng cô cũng không làm được, chỉ vì có một người đàn ông khác tham gia.

“Được rồi! Thế em ngủ sớm một chút.”

“Ừ! Ngủ ngon.”

Cúp điện thoại sau, Hướng Phi Bằng hoài nghi nhìn chăm chú vào micro, anh theo trong giọng nói của cô nghe ra có nơi không đúng, tựa hồ cô có chuyện gì gạt anh.

Cô rốt cuộc ở giấu giếm anh chuyện gì?

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s