Kim Cương khế ước- chương 32,33

Thứ ba mươi hai chương viết chữ « … » trên trán nàng

 Edit: Nhã Nhược

Beta: Tiểu Ngọc Nhi

Cúc Như Khanh ngưng mắt nhìn cái trán láng bóng của cô, lông mi thật dài còn ướt nước nhẹ nhàng giống như cánh bướm rung động, chóp mũi bởi vì khóc thút thít quá lâu hơi có chút sưng đỏ hồng nộn, cái miệng nhỏ nhắn đang 0 0 kinh ngạc trương thành một chữ O.

Tay trái của anh cố định đầu của cô tay phải nắm bút viết một chữ trên trán cô sau đó mỉm cười ngưng mắt nhìn bộ dạng vừa sợ vừa kinh ngạc của cô.

Mặc Thiên Trần chưa từng gặp qua dáng vẻ anh cười, bình thường cũng sẽ cười mặc dù chỉ là khóe miệng nhàn nhạt nâng lên đường cong thật nhỏ cơ hồ không thể thấy nhưng cùng Cúc Như Khanh bình thường lãnh khốc tuấn mỹ hoàn toàn không giống nhau.

Cúc Như Khanh phục hồi tinh thần lại lập tức khôi phục bộ dáng lãnh khốc, anh buông cô ra sau đó trầm giọng nói: bởi vì nếu so với động vật cao cấp người sẽ dùng não,còn với động vật không biết suy nghĩ thì, cô so với động vật cũng không bằng.

Mặc Thiên Trần bị anh mắng, sửng sốt nhưng lại không dám trả lời, cô nhỏ giọng nói: Ác du không phải là con của Chu Tiểu Kiều  sao?

Đi xem chữ trên trán là biết. Cúc Như Khanh nói xong đi ra ngoài thư phòng.

Mặc Thiên Trần chờ anh đi lập tức chạy đi nhìn vào gương xem anh viết chữ gì. Cô vừa nhìn lập tức liền đỏ mặt anh tại sao có thể đối với cô như vậy?

Từ nhỏ đến lớn cô  là một người thông minh đáng yêu ngoan ngoãn lại bị Cúc Như Khanh bỡn cợt không đáng giá một đồng, vẽ trên trán của cô một chữ “Ngốc”  thật to.

Cúc Như Khanh tại sao anh có thể đáng ghét như vậy tại sao anh! Mặc Thiên Trần dậm chân vội vàng lấy tay lau.

Chợt cửa mở ra anh đi vào nhìn bộ dáng Mặc Thiên Trần vừa vội vừa xấu hổ  bộ dáng xinh đẹp nặng nề hừ một tiếng.

“Anh anh không có đi” Mặc Thiên Trần dùng bàn tay che cái trán đỏ mặt.

Cúc Như Khanh mở ngăn kéo cầm một xấp tài liệu sau đó trừng mắt nhìn cô cũng cho là cô ngây thơ chứ? Còn cố ý ở ngoài cửa quay trở lại ! Anh chỉ là đến thư phòng mới nhớ không có đem tài liệu theo.

Mặc Thiên Trần thấy anh lãnh khốc lại cao ngạo,cô nhìn theo bóng lưng anh : “Cúc Tiên Sinh mẹ của Ác du không phải Chu tiểu thư thì là ai?”

Thân ảnh của Cúc Như Khanh hơi chấn động, ,anh  không phải là đối với cô thật tốt quá! Cô không biết nặng nhẹ muốn nói cái gì là nói anh xoay người lại cặp mắt như hai đạo cực hàn băng tiễn bắn về phía cô( nói một cáh dễ hiểu là ánh mắt hình viên đạn í😉 ), thanh âm cũng là lãnh triệt tận xương.

“Ở Cúc gia có những gì nên nói và không nên nói, đừng để mất mạng vì tò mò.”

Mặc Thiên Trần bị anh dọa sợ cô chỉ cảm giác anh muốn đông cứng cô lại di động không được chút nào, cô căn bản không biết Cúc gia phức tạp như thế nào cũng không hiểu những lời nói nào có thể nói và không 0thể nói. Cô cảm giác cô gả không phải cho người mà là gả cho một  mê cung, ở trong  mê cung muốn tìm cách đi không biết như thế nào mới có thể thoát ra ngoài.

“Về sau không cho phép chỏi chuyện này nữa”. Cúc Như Khanh nói xong xoay người đi ra ngoài.

Mặc Thiên Trần ghi tạc chú ý thứ nhất anh không cho phép cô nói ly hôn, chuyện  thứ  hai không cho phép cô hỏi mẹ của Cúc Ác Du cô nếu phạm vào chắc cô không những không tìm được con giá mà còn bị chết oan nữa.

Nghĩ tới số điện thoại của nữ nhân bí ẩn trong lòng cô muốn chủ động xuất kích sao?

Thứ ba mươi ba chương đào cạm bẫy làm cho người ta nhảy

 Edit: Nhã Nhược

Beta: Tiểu Ngọc nhi

Thế nhưng, Mặc Thiên Trần mỗi lần ghi chữ số vào, cuối cùng lại bồi hồi, như vậy lặp đi lặp lại nhiều lần.

Cô muốn biết tin con gái bị lạc từ người thần bí, nhưng lại bị Cúc Như Khanh quản chế không dám đề hai chữ “Ly hôn”, cô vốn tưởng rằng Chu Tiểu Kiều ở tiệc sinh nhật xuất hiện, có thể làm cho Cúc Như Khanh cùng Chu Tiểu Kiều tình cũ bén lửa, nhưng hiện tại xem ra, Cúc Như Khanh đối Chu Tiểu Kiều như màn sương mù dày đặc, cô căn bản thấy không rõ tâm tư của anh.

Mặc thị công ty.

Mặc Thiên Trần vừa về tới công ty đi làm, liền thấy baba Mặc Chấn Đông ngưng trọng thần sắc, Mặc thị công ty là công ty chuyên về đồng phục, trong đó đủ nhà thiết kế, vì Làng giải trí các minh tinh đo thân chế tạo đồ dạ hội .

“Cha làm sao rồi?” Mặc Thiên Trần không khỏi hỏi.

Mặc Chấn Đông thật sâu hít thở một cái : “Thiên Thiên, con đã đến rồi! Chúng ta đầu tháng sau ra một nhóm đồ hóa trang bị trả lại hàng rồi .”

“Chúng ta có ký kết hợp đồng không phải bọn họ nói có thể lui liền lui ,Thanh Thanh hợp đồng cho ta xem. .” Mặc Thiên Trần không khỏi kỳ quái.

Triển Thanh Thanh  đỏ hồng mắt, vội vàng lấy ra văn kiện trong tủ, “Đại tiểu thư, cô xem.”

Mặc Thiên Trần cầm lấy: “Cha , bọn họ trả lại hàng lý do là gì?”

Mặc Chấn Đông than một tiếng: “Bọn họ nói trang phục loại A chất liệu quá tốt giá rất cao, bọn họ không chịu giao nhiều như vậy, hợp đồng ta cũng xem qua, vẫn chưa nói rõ vấn đề chất liệu ở trang phục, bây giờ chúng ta đuối lý. Biện pháp giải quyết chính là một: một lần nữa ra một nhóm B trang phục loại chất liệu kém một chút cho bọn họ, hai: lấy giá loại chất liệu B chúng ta đem loại A chất liệu trang phục mua cho bọn họ. Nhưng nếu như lấy giá loại B bán trang phục loại A, chúng ta giá vốn đều lấy không trở lại, chớ nói chi là kiếm tiền.”

“Thanh Thanh, là cô ký đơn độc? Tại sao có thể phạm vào lỗi nhỏ này chứ?” Mặc Thiên Trần mở ra xem không khỏi trách cứ đứng lên, Triển Thanh Thanh là phụ tá của cô, làm việc luôn luôn cơ trí.

“Xin lỗi đại tiểu thư, lúc đó không nhìn kỹ liền ký đơn, tôi sẽ bù đắp cho tổn thất lần này của công ty.” Triển Thanh Thanh khóc ra tiếng.

Mặc Thiên Trần lấy ra khăn tay đưa cho cô “Đi! Chúng ta cùng đi tìm công ty Thiên Địa giả trí mua quản lý.”

Hai người cùng đi tới công ty Thiên Địa giải trí, Triển Thanh Thanh vừa thấy quản lý Thiên Mộ Dương, lập tức che mặt khóc mắng: “Thiên Mộ Dương, anh giở thủ đoạn với tôi?”

Thiên Mộ Dương lại đưa mắt nhìn về Mặc Thiên Trần: “Mặc đại tiểu thư tự mình đến đây, úc, không đúng, hẳn là bà chủ Cúc tự mình đến, về đồ hóa trang tôi đã cùng Mặc tổng nói xong, không có khả năng thay đổi, vì thế, cho dù bà chủ Cúc tự mình đến cũng vô ích.”

Mặc Thiên Trần lập tức hiểu hai việc, thứ nhất: Triển Thanh Thanh cùng Thiên Mộ Dương không chỉ là bằng hữu bình thường, mà đã là người yêu. THỨ 2: Thiên Mộ Dương nhằm vào danh hiệu “Bà chủ Cúc” mà đến, vì cô gả cho Cúc Như Khanh, là được cái cho mọi người chỉ trích.

“Thiên Mộ Dương, anh khiến tôi sập bẫy! Thật Thật xin lỗi công ty thật xin lỗi Đại Tiểu Thư, lòng dạ nam nhân súc vật này! ” Triển Thanh Thanh hổn hển mắng.

Thiên Mộ Dương không tức giận, mà thản nhiên nói: “Là ai ở ta đây cái lang tâm cẩu phế nam nhân dưới thân, hàng đêm đều hát tiếng trời chi khúc?”

“Tên hỗn đản!” Triển Thanh Thanh nói về phía hắn, liền nhào đến Thiên Mộ Dương.

Mặc Thiên Trần còn không kịp kéo Triển Thanh Thanh nhào tới bên người Thiên Mộ Dương, Triển Thanh Thanh đã bị nam nhân tát một cái.

Canh thứ nhất! Phía sau màn đặc sắc gần xuất hiện, thân môn, Tiểu Lam vì mọi người chúc ngủ ngon!

2 thoughts on “Kim Cương khế ước- chương 32,33

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s